Thứ Ba, 18 tháng 3, 2014

Cuốn theo chiều gió

Đến phút cuối cùng anh mới nói đã yêu em
Sao lại "đã" mà không phải là "đang" và "sẽ"
Anh từng bảo, em mãi chỉ là đứa trẻ
Đứa trẻ nào dẫu có lỗi vẫn có thể khoan dung.

Đừng nhìn em bằng ánh mắt thương hại lạnh lùng
Ngay cả lúc tình yêu trong anh không còn nữa
Anh đã đến bên đời em âm thầm như ngọn lửa
Ấm nóng, dịu dàng và cả những hờn ghen.

Cuộc đời đã dạy anh phải biết bon chen
Và em cũng sớm đương đầu với bao vất vả
Nhưng trước anh, em không bao giờ sợ ngã
Vòng tay anh rộng hơn cả cuộc đời.

Nếu được trở lại ngày xưa - nơi trại 12 cây sồi
Em vẫn thế, chẳng thể nào đổi khác
Vẫn giẫm đạp lên những trái tim ngờ nghệch bằng vẻ ngoài đài các
Nhưng trước khó khăn chưa gục ngã bao giờ.

Em sẽ vẫn thực dụng, thủ đoạn cả mưu mô
Bởi giản đơn, em là Scarlett!
Chỉ mình anh hiểu em mà không hề coi khinh, ghen ghét
Nếu em hiểu mình, em đã chẳng mất anh!

Có phải vì thời gian trôi quá nhanh
Nên tình yêu bất diệt cũng có ngày tàn lụi
Nhưng em xin anh đừng đi, đừng để em tiếc nuối
Khi hạnh phúc trong đời tuột mất khỏi tay.

Để em hoảng loạn chạy tìm trong những cơn say
Giữa mờ sương không còn anh đợi chờ em phía trước
Không có anh em không làm gì được
Chẳng làm được gì khi khoảng trống sau lưng.

Nước mắt em rơi từ trái tim không biết e ngại ngập ngừng
Dù trước mặt anh, em không hề van xin yếu đuối
Dẫu em có dại khờ, vô tâm, xốc nổi
Nhưng em không đánh mất chính mình!

Vì em tin mỗi ngày mai là lại một bình minh
Và niềm tin có anh lại là điều phía trước
Em vẫn tin mình sẽ làm lại được
Dũng cảm ngẩng đầu vượt qua mọi nỗi đau.

Em vẫn tin mình sẽ lại có nhau,
Người ta chỉ yêu khi có cùng bản chất
Tháng năm trôi qua với bao điều được - mất
Như em lại bắt đầu - đi ngược gió - về anh!


                                                                         (Sưu tầm)

1 nhận xét:

  1. Bài thơ này của 1 người bạn mình viết, tên là Trương Thị Oanh

    Trả lờiXóa