Thứ Sáu, 1 tháng 8, 2014

A lovely Mumbai

        Tôi thích đi du lịch. Nhưng không phải chỉ để ngắm cảnh đẹp hay thưởng thức những món ăn ngon mà với mong muốn tìm hiểu về cuộc sống và con người những miền đất xa xôi. Và chuyến đi Mumbai ấy đã cho tôi nhiều hơn thế. Chuyến đi "bụi" đầu tiên đã dạy cho tôi về lòng tốt, niềm tin và dám sống với những đam mê, khát vọng. Tất cả đều đến từ những người xa lạ. Tôi đến Mumbai một mình, nhưng trở về với những người bạn và hơn một ngôi nhà mà tôi biết sẽ luôn mở cửa chào đón tôi bất cứ khi nào....
Trên những con phố của Mumbai, bạn dễ dàng bắt gặp những người bán hàng trong những cửa tiệm tạp hóa như thế. Họ bán đủ mọi thứ lặt vặt từ viên kẹo cái bánh hay lá trầu, ... Nhưng đối với tôi họ là "những người giúp đỡ". Sau hai ngày lang thang quanh khu vực khách sạn mà mười lần đi lạc cả mười thì những người bán hàng quanh đây đều quen mặt tôi. Đến mức chỉ nhìn thấy con bé mặt lơ ngơ nhìn xung quanh thì người đàn ông đứng tuổi đã nói cô đi thẳng, rẽ trái dù con bé chưa kịp hỏi gì. Và tôi sẽ nhớ mãi giọng nói những giọng nói tràm ấm đầy quan tâm đó: Cô đã tìm được đường chưa? Cô cần giúp gì không?... Rồi một nhóm túm 5 tụm 3 lại hỏi đường cho một con bé xa lạ...

Đến với Mumbai bạn sẽ khó bắt gặp bóng dáng của những chiếc xe máy trên đường phố. Và dĩ nhiên là không có khái niệm "xe ôm" (một điều đau lòng cho một đứa say xe như tôi). Người giầu thì có xe hơi hoặc taxi. Còn người nghèo thì xe bus, tàu hoặc auto. Những chiếc xe bus hai tầng bụi bặm và cũ kĩ mà tôi vẫn chưa đủ can đảm để thử...
Taxi ở Mum bai với 2 màu đen vàng: Sau một thời gian trải nghiệm thì tôi rút ra kết luận là số mình không thể nào giàu được. Chẳng thế mà cứ thấy trai đẹp gái xinh nào lái xe đến chở đi chơi thì "tim đập, chân run", còn trai nào mà rủ đi bộ thì hớn hở ra mặt. Ngồi trong xe xịn có điều hòa thì mặt mày tái xám còn ngồi trong chiếc taxi cũ kĩ không điều hòa thì ngủ ngon lành ...
Người ta nói Ấn Độ là đất nước của những chú bò và bạn có thể thấy chúng ở khắp nơi trên đường phố. Vậy mà đây là chú bò đầu tiên/2 mà tôi chụp được ở Mumbai.
Tôi rất thích những khu vườn ở Mumbai, ngập tràn ánh nắng. Cây cối không cắt tỉa mà khá tự nhiên. Và có lẽ không chỉ riêng tôi mà đối với người dân Mumbai những khu vườn cũng có một vị trí đặc biệt. Đến thăm những khu vườn này bạn dễ dàng bắt gặp những cậu sinh viên ngồi tán gẫu, những người lao động nghỉ ngơi giữa giờ làm việc hay những đôi tình nhân kín đáo hẹn hò, ....



Puri, một món ăn vặt khá đặc trưng ở Mumbai bạn có thể dễ dàng bắt gặp ở một nhà hàng sang trọng hay ở một quán hàng rong ven đường. Puri có hình tròn với lớp vỏ bằng bột mì rán rỗng ruột. Khi ăn người ta nhồi khoai tây nghiền vào bên trong rồi chấm với nước sốt được làm bằng sữa chua. Làn đầu tiên thấy anh bạn đi cũng hướng dẫn cách ăn Puri tôi đã tự hỏi sao người ta có thể cho cả một cái Puri vào miệng và ăn một cách ngon lành như thế
Marine Drive: Vịnh Marine một địa điểm thu hút khách du lịch ở Mumbai. Vịnh được ví như "Chiếc vòng cổ của nữ hoàng" bởi khi đêm xuống, men theo bờ của vịnh, những chiếc đèn đường sáng lấp lánh như những viên ngọc trai tạo nên chiếc vòng xinh đẹp. Xung quanh vịnh là những tòa nhà như những cung điện nguy nga, Taj Hotel, sân vận động criket,.... Thế giới của những người giàu


Nơi mọi người đến hít thở không khí trong lành và ngắm hoàng hôn...


Hanging garden, đáng tiếc là tôi đến đây vào buổi tối nên không thể quan sát hết vẻ đẹp nơi đây. Bù lại có thể nhìn thấy vịnh Madrine từ phía xa xa nhưng chiếc vòng pha lê lấp ánh....
Boots house


Thứ Ba, 8 tháng 7, 2014

NẾU MẤT ĐI

Nếu đánh mất đi Nhiệt Tâm
Con người trở nên lạnh nhạt
Năm tháng đi trôi âm thầm
Một ngày, một đời không khác.
Nếu đánh mất đi Trọng Tâm
Bước chân con người nghiêng ngã
Sống trong cõi đời thăng trầm
Thiếu chỗ tựa nương, buồn bả.
Nếu đánh mất đi Thành Tâm
Con người dễ cùng giả dối ,
Đằng sau dáng vẻ ân cần
Thường đã ươm mầm phản bội.
Nếu đánh mất đi Nhân Tâm
Con người sát bên tàn nhẫn
Từ đồng loại đến hạ cầm
Ra tay.. chẳng hề ân hận.
Nếu đánh mất đi Lương Tâm
Con người vô cùng nguy hiểm.
Đạp trên lẽ phải mà đi
Bỏ mặc lương tri, hạnh kiểm.
Nếu đánh mất đi Từ Tâm
Con người biến thành vô cảm
Niềm đau, nỗi khổ tha nhân..
Một tia mắt nhìn lãnh đạm.
Nếu đánh mất đi Tín Tâm
Con người hoài nghi, thất vọng
Đóng cửa, sống trong âm thầm
Cho thế nhân toàn hư, hỏng.
Nếu đánh mất đi Chuyên Tâm
Con người sống không mục đích
Khi thế này, lúc thế kia
Khó thể là người hữu ích.
Nếu đánh mất đi Quyết Tâm
Con người sống trong dã dượi
Cứ lưỡng lự rồi phân vân
Không bước chân làm sao tới.
Nếu đánh mất đi Chân Tâm
Con người u mê, điên đảo
Tự mình xây ngục giam cầm
Không biết đâu là lẽ đạo.
Mất tâm, đời liền chao đảo
Thiếu tâm, phiền não trùng vây
Biết tâm, trở về sống với
Bao nhiêu mầu nhiệm hiển bày..
Thích Tánh Tuệ —
Sưu tầm

Đời sẽ dịu dàng hơn biết mấy, khi con người biết đặt mình vào vị trí của nhau...



CUỘC ĐỜI SẼ RẤT DỊU DÀNG
KHI TA BIẾT ĐẶT TRONG HOÀN CẢNH NHAU.
T T Tuệ
- Đời sẽ dịu dàng hơn biết mấy...
Khi tôi còn là một đứa trẻ, mẹ luôn tất bật chuyện nấu nướng dọn dẹp và chuẩn bị chu đáo cho tất cả mọi người. Tối nọ, sau cả ngày lao động vất vả, mẹ đặt đĩa trứng, xúc xích và những chiếc bánh mỳ quá lửa lên trước mặt ba tôi.
Tôi đã chờ đợi xem phản ứng của ba như thế nào, hẳn ông sẽ rất giận dữ. Tuy nhiên, tất cả những việc ông làm là lấy bánh mỳ bị cháy, quệt bơ mứt ăn với xúc xích từng miếng một và mỉm cười với mẹ. Sau đó ba quay sang hỏi tôi hôm nay đi học thế nào.
Khi tôi đứng dậy vào phòng học bài, tôi nghe tiếng mẹ nói xin lỗi ba vì làm bánh mỳ cháy. Và tôi sẽ không bao giờ có thể quên điều ba tôi nói: “Em yêu à, anh rất thích những chiếc bánh mỳ cháy”.
Tối muộn đó, ba vào giường hôn lên trán và chúc tôi ngủ ngon. Không kìm nén được, tôi liền hỏi ba rằng “ba thực sự thích ăn những chiếc bánh bị cháy?”. Ba ôm tôi vào lòng và nói: “Mẹ của con đã phải làm việc rất vất vả cả ngày và mẹ thực sự mệt, bên cạnh đó chỉ một chút bánh bị cháy không bao giờ có thể làm tổn thương bất kỳ ai. Con biết không, trong cuộc sống còn có rất nhiều thứ không hoàn hảo và cả những con người không hoàn hảo. Ba cũng không phải là người tốt nhất, có lúc ba đã quên ngày sinh nhật của mẹ, quên những kỉ niệm giống như bất kỳ ai, nhưng mẹ con chưa bao giờ đòi hỏi hay trách móc gì cả”.
Cái mà tôi học được trong nhiều năm qua chính là biết chấp nhận những lỗi lầm của nhau và vui mừng với những nét độc đáo của nhau. Chúng ta có thể mở rộng bất kì mối quan hệ nào, thực tế, sự thấu hiểu là nền tảng cơ bản cho mọi mối quan hệ bao gồm tình bạn, tình vợ chồng hay cha mẹ – con cái. Đừng đặt chìa khoá hạnh phúc của bạn trong túi người khác, hãy giữ nó cho mình nhé.
- Đời sẽ dịu dàng hơn biết mấy, khi con người biết đặt mình vào vị trí của nhau...
Tâm Quang
Sưu tầm

Thứ Bảy, 3 tháng 5, 2014

Remember when

Remember when I was young and so were you
And time stood still and love was all we knew
You were the first, so was I
We made love and then you cried
Remember when

Remember when we vowed the vows and walked the walk
Gave our hearts, made the start, it was hard
We lived and learned, life threw curves
There was joy, there was hurt
Remember when

Remember when old ones died and new were born
And life was changed, disassembled, rearranged
We came together, fell apart
And broke each other's hearts
Remember when

Remember when the sound of little feet 
Was the music we danced to week to week
Brought back the love, we found trust
Vowed we'd never give it up
Remember when

Remember when thirty seemed so old
Now lookin' back, it's just a steppin' stone
To where we are, where we've been
Said we'd do it all again
Remember when

Remember when we said when we turned gray
When the children grow up and move away
We won't be sad, we'll be glad
For all the life we've had
And we'll remember when

Remember when
Remember when